Hẹn ngày gặp lại

Hà Sĩ Phu

x1

Advertisements

28/10/2017 at 3:14 chiều Bạn nghĩ gì về bài viết này?

HAI NỬA

03

Một người nằm nửa giường đôi

Nửa kia thương nhớ bồi hồi đợi ai

Năm canh thao thức thở dài

Giá mà ai nữa cả hai cùng nằm

Một mình cứ thổn thức chăng !

Đêm đông giá lạnh ai nằm đêm nay ?

Ngày nào còn gối đầu tay

Bây giờ người vội quên đây sao đành…

Hỡi ai cùng cảnh lênh đênh

Giường chờ chiếu đợi ta giành cho nhau

Tình chiều còn ấm hương cau

Sang Đông nhưng vẫn thắm màu sắc xuân

Xin ai đừng chớ ngại ngần

Hai nửa ghép lại hồi xuân tình già …

 

13/09/2017 at 6:47 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

. BÁC ƠI !!!

Hai Danh

 35

Ngày giỗ Bác- con làm thơ “phản động”
Nói thay lời muôn kiếp sống lầm than
Nói hộ lời bao hoàn cảnh trái ngang
Cùng lớp lớp người Việt Nam ấp ủ :

 

Viết về Bác : triệu triệu lời chưa đủ
Chỉ khắc ghi ba chữ “mãi ơn Người”!
Cảm ơn trên đem Bác đến với đời
Để Bác giúp rạng ngời tên nước Việt. (more…)

05/09/2017 at 3:47 chiều Bạn nghĩ gì về bài viết này?

VĂN TẾ THẬP LOẠI QUAN THAM

VĂN TẾ THẬP LOẠI QUAN THAM
(Kẻ hậu sinh cung kính lạy cụ Đồ Chiểu)

Phạm Lưu Vũ

 

Hỡi ơi!
Thuế nặng phí dày,
lòng dân bải hoải.

Trăm năm công đánh giặc, chưa chắc mà nay ở ngôi cao,
Mấy đời móc túi dân, thân tuy béo tiếng tham như chó

Nhớ quân xưa:

Con cái nhà ai,
Ăn no dửng mỡ.

Quen thân nhung lụa, đâu biết lòng dân,
Chỉ biết chọi nhau, ở trong biệt phủ.

Việc hát, việc hò, việc đàn, việc đúm… thân vốn quen rồi,
Học ăn, học nói, học chữ, học nghề… mắt đâu thèm ngó.

Nghiệp ăn hại kết tinh từ kiếp trước, cha quan to thì mình tất quan to,
Mùi tham lam đã ngấm đến cao lâu, thích hối lộ như mèo hoang thích chuột.

Chỗ thấy đường xe đông như nước, muốn lập trạm thu;
Ngày xem ngân sách cạn như chùi, muốn nâng thuế VAT.

Một mối lợi danh ngồn ngộn, há để ai cướp mất của ai,
Hai tầng quyền lực ngút trời, đâu dung lũ dân đen khốn khó.

Nào sợ ai đòi, ai bắt? phen này xin thỏa sức tung hoành,
Chẳng thèm biết ngượng, biết ghê, chuyến này quyết ra tay vơ vét.

Khá ngon thay:

Vốn chẳng phải quan to, quan nhỏ, khối thằng theo đóm được an tàn,
Chẳng qua là con bạc, con buôn, quan hệ tốt thiếu gì dự án.

Mười tám môn hối lộ, nào biệt thự, nào nhà,
Chín chục triệu dân đen, cứ tha hồ móc túi.

Ngoài cật đã có tờ quyết định, nào đợi dân kịp trở tay,
Trong xe chồng một đống hồ sơ, đâu cần đến lương tri, công lý.

Cửa quan đã đẻ ra cơ chế, liền sinh ra nhóm nọ nhóm kia,
Nhân danh người nhà tướng, nhà quan, chả cần vốn cũng tay không bắt giặc.

Chi nhọc thương thảo với giá này, giá nọ, lấn vườn, cướp ruộng, coi giặc cũng như dân,
Nào sợ thằng Vươn bắn đạn nhỏ, đạn to, xô cửa xông vào, dễ dàng như tập trận.

Kẻ dùi cui, người roi điện, làm cho dân lành, con nít hồn kinh,
Bọn hè trước, lũ ó sau, thương thay lão già gãy cẳng.

Tấm gương đạo đức đâu rồi?
Ai biết tính người vội bỏ.

Một kiếp quan trường rằng chữ lợi, ai hay quả báo nhãn tiền,
Trăm năm địa ngục ấy chữ nguy, nào đợi nhân nào quả nấy.

Núi sông mờ mịt, mà cỏ cây mấy dặm sầu giăng;
Thiên hạ thái bình, để già trẻ hai hàng lệ nhỏ.

Bên ngoài giặc cướp, Hán gian ùa tới, mà biển khơi đã chết còn dày đặc âm binh,
Bên trong quan tham, giữ ghế hành dân, mà hiệu lực nhất nhất theo kim tiền chỉ đạo.

Nhưng nghĩ rằng:

Tấc đấc ngọn rau ơn xương máu, tài bồi cho cả nước nhà ta,
Bát cơm manh áo sống ở đời, tối mắt mấy đời cha con nó.

Vì ai khiến dân đen khốn khổ, thuế phí chồng nhau,
Vì ai xui vườn ruộng tan tành, động mồ động mả?

Sống làm quan tham lam vô đạo, quăng vùa hương, xô bàn độc, thấy lại thêm buồn,
Chết làm ma ở chốn cửu tuyền, ngửi phân lợn, uống nước đồng, nghe càng thêm hổ.

Thà chưa thác mà đặng lòng sám hối, ăn năn may tổ phụ còn vinh;
Hơn sống dai mà chịu chữ cẩu quan, ở với nhân dân cũng ngượng.

Thôi đi thôi!

Đường quan lộ, năm năm ư một khóa, có tham lam cũng lưu lại chút tình,
Nẻo công danh, một kiếp đặng một lần, cẩn thận kẻo sa phải vòng lao lý.

Đau đớn bấy! người tình ngồi tiếc của, Buổi vàng son sung sướng đâu rồi,
Não nùng thay! vợ trẻ chạy nuôi chồng, con xế cũ đậu ngoài song sắt.

Ôi!

Một khóa quan tham;
Nghìn năm nhục nhã.

Giặc cướp vẫn giăng đầy đâu đó, ai làm cho bốn phía mây đen,
Ông cha ta còn gửi cốt nơi đây, ai cứu đặng mấy phường con đỏ.

Sống mà cả nước non đều hận, oan gia đầy, muôn vạn kiếp còn theo,
Thác đừng trông đền miếu để thờ, tiếng gian trải muôn đời ai cũng chửi.

Sống tạo nghiệp, thác thì trả nghiệp, linh hồn theo ám cháu con, muôn kiếp không ngóc đầu lên được,

Sống thờ giặc, thác phải thờ ma, lời Phật dạy đã rành rành, một chữ “đọa” đủ mà cảnh tỉnh.

Hỡi ơi!

Nước mắt dân lành lau chẳng ráo, thương vì hai chữ dân oan,
Cây hương liệt sĩ thắp nên thơm, cám bởi một câu bội nghĩa.

May ra thì hưởng!

 

 

02/09/2017 at 7:43 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

NẾU MỘT NGÀY?

 

clip_image001[3]

Nếu một ngày chị bị bệnh ung thư 
Uống thuốc giả thì làm sao sống nổi 
Chị có thể mỉm cười nơi chín suối 
Tha thứ lũ buôn thuốc giả giết người?

Nếu một ngày người thân chị qua đời 
Vì thuốc giả nên bao tiền cũng chết 
Chị có thể giả vờ như không biết 
Thuốc giả này thuộc quản lý ngành y?

(more…)

01/09/2017 at 4:39 chiều Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Tâm Thư Gửi Bộ Y Tế 


( Thơ con gái Hồng Thắm Nguyễn )

Vân Anh Trần

 

Muốn hỏi một lời từ sâu thẳm trái tim
Mà bấy lâu nay cháu vẫn kìm vẫn nén
Thay mặt bệnh nhân mang nỗi hờn uất nghẹn
Cô Tiến , chú Hùng có thấy thẹn hay không?

Mắc bệnh ung thư họ đã rất đau lòng
Bao đứa trẻ còn trông mong được sống
Kéo dài tuổi thơ và ấp ôm ước vọng
Đôi mắt tròn xoe đang trông ngóng , đợi chờ

Người mẹ đã già mái tóc cũng bạc phơ
Nắm chặt tay con chờ bất ngờ sẽ đến
Bán cả gia tài những mong con khỏi bệnh
Tìm đến “lương y” gửi gắm ” mệnh” sắp tàn

Cô vợ dịu hiền phải chịu cảnh li tan
Người chồng ra đi mắt vẫn chan lệ buốt
Thương vợ nhớ con nuốt buồn đau chảy ngược
Chẳng nỡ lìa xa … con mới được mấy tuần

Hàng triệu con người đã vất vả gian truân
Họ hi vọng , họ tin vào luân lí
Cô Kim Tiến ơi…họ nương nhờ các vị
Tiền mất tật mang … cháu nghĩ thật đau lòng

Thuốc giả nhập vào mà dấu diếm tay trong
Nhắm mắt bịt tai vì Tiền không thương xót
Tính mạng con người cũng xem như bèo bọt
Chỉ là người dưng … đâu phải giọt máu đào

Nhân tính chôn vùi cùng vật chất hay sao
“Lương y từ mẫu “ngày nào đâu còn nữa?
Mặc áo blue mà lương tâm thối rữa
Xin hãy nghĩ suy và sửa chữa … quay đầu…..

Đã là con người ai cũng có ước ao
Muốn được sống lâu cùng biết bao mơ ước
Xin các vị đừng ra tay ngang ngược
Gieo nhân nào ắt được quả ấy thôi ….

P/S: những bác sỹ tốt vẫn còn nhiều nhưng bài viết này cháu chỉ muốn nhắc đến những người mang danh hiệu bác sỹ mà vì tiền bán thân cho quỷ giữ
Không có ý vơ đũa cả nắm ạ 🤒 🤒 🤒

Tg; Vân Anh Trần/ người con gái sông La

 

31/08/2017 at 4:54 chiều Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Chẳng cần biết…

Kỳ Duyên

( Mùa thu bao giờ cũng ám ảnh với rất nhiều kỷ niệm, vui và buồn, khổ đau và hạnh phúc… )

 14054168_1774383902837393_3794387183522025654_n

Chẳng cần biết mùa thu đã đến
Nắng vẫn hôn cháy bỏng mặt đường
Ô cửa sổ đám mây xanh hò hẹn
Tâm hồn ai bông cúc đã lên hương
.
Chẳng cần biết ta rất già hay vẫn trẻ
Rừng đa đoan lẩn khuất những mộng mơ
Hoa trái ngọt tưới đắng cay thấm đẫm
Mồ hôi rơi cùng cười khóc dại khờ
. (more…)

22/08/2017 at 9:21 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Bài đăng cũ hơn


Tháng Mười Một 2017
H B T N S B C
« Th10    
 12345
6789101112
13141516171819
20212223242526
27282930  

Bài viết mới

Blog Stats

  • 70,969 hits