THƠ THÁI BÁ TÂN

NƯỚC NGA
Thái Bá Tân
“Nếu không có cái gọi
Cách Mạng Tháng Mười Nga,
Nước Nga sẽ yên ổn,
Phát triển và hài hòa.
Tức nước Nga đã phí
Cả thế kỷ hai mươi.
Một sự thật nghiệt ngã.
Đau không nói nên lời”.
Nhận xét này chua xót,
Bạn biết của ai không?
Thủ tướng Metvedev.
Tôi đồng ý với ông.
*
NƯỚC NGA
Nước Nga thật kỳ cục.
Người dân thì thông minh.
Tài nguyên thì phong phú.
Không ai đe dọa mình.
Thế mà lạ, nước ấy
Cứ muốn thành một phe.
Bị Phương Tây trừng phạt,
Hậu quả rất nặng nề.
Sao nước Nga, đơn giản,
Không muốn tự biến mình
Thành một phần thế giới,
Dân chủ và văn minh?
Sao nước Nga cứ muốn
O bế thằng Triều Tiên,
Thằng độc tài Assad,
Vừa mệt, vừa tốn tiền?
Sao nước Nga không muốn
Gia nhập thằng NATO,
Khỏi chạy đua vũ khí,
Dân lại được ấm no?
Đại khái là như vậy.
Còn rất nhiều cái “sao”.
Nước Nga thật trái khoáy,
Tôi chẳng hiểu thế nào.
*
Tôi yêu nước Nga cũ.
Nước Nga của Puskin.
Không yêu nước Nga mới
Của tổng thống Putin.
*
PUTIN
Putin, quen đường cũ,
Lại đầu độc điệp viên.
Muốn nói gì thì nói,
Đó là hành động hèn.
Suốt ngày khoe tên lửa,
Rồi ám sát người ta.
Tốt xấu ai cũng biết,
Đó là tổng thống Nga.
Hóa ra chẳng hơn mấy
Nước cộng sản Nga-Xô.
Hùng mạnh đâu chẳng thấy,
Tôi chỉ thấy đáng lo.
Người dân Nga khốn khổ
Phải bỏ ra nước ngoài.
Mừng thoát được cộng sản,
Lại rơi vào độc tài.
Giờ thì đẹp mặt chửa?
Bị thế giới văn minh
Trục xuất các quan chức,
Quay lưng lại với mình.
Bài học: Tưởng có súng
Thì anh oai như trời.
Vì ngu nên không biết
Ngoài trời còn có trời.
*
MỘT TRĂM NĂM NƯỚC NGA
Ngoại trưởng Mỹ Albright
Nói nước Nga hiện nay
Chỉ là Bangladesh
Có thêm tàu sân bay.
Tức là nghèo, lạc hậu.
GDP người Nga
Hơn dân Thái chút đỉnh,
Gần chín nghìn đô-la.
Tuổi thọ – bảy lăm, nữ.
Sáu mươi ba là nam.
Vừa trọn một thập kỷ
Thua đàn ông Việt Nam.
May còn có dầu mỏ,
Chứ không thì dân Nga
Chắc còn nghèo hơn nữa.
Thậm chí nghèo hơn ta.
Trước khi bị xóa sổ
Bởi Cách mạng Tháng Mười,
Nga là một đế quốc
Hùng mạnh chẳng thua người.
Xét về mọi chỉ số,
Trừ chỉ số hạt nhân,
Nước Nga sau cách mạng
Kém Sa Hoàng nhiều lần.
Đấy là chưa nói chuyện
Cách mạng ấy kéo theo
Biết bao nhiêu thảm kịch,
Ngoài thảm kịch đói nghèo.
Quả thật đúng như thế.
Chắc nhiều bác thấy kỳ
Và buột mồm, sẽ hỏi:
Vậy cách mạng làm gì?
NGƯỜI MỸ, NGƯỜI HÀ LAN, NGƯỜI VIỆT VÀ CON BÒ
Thái Bá Tân

Nhìn con bò, người Mỹ
Nghĩ ngay tới bữa ăn
Với món bit-tết ngậy,
Quây quần bên người thân.
Người Hà Lan, tương tự,
Khi nhìn thấy con bò,
Họ nghĩ ngay tới việc
Được uống sữa kỳ no.
Nhìn con bò, người Việt,
Nói sai tôi chết liền,
Sẽ nghĩ tới màu đỏ
Và bọn dư luận viên.
VỊNH CÁC ĐẠI GIA
( Chùm thơ họa bài Qua Đèo Ngang )
Lê Vân
- QUAN BAO GÁI
Ngẫm mình đã tới buổi chiều tà
Vẫn khoái chân dài, thích hái hoa
Vài tỷ tặng em chơi xế hộp
Trăm cây cho ủn tậu căn nhà
Quy trình nâng ả lên đôi cấp
Hộ chiếu bao nàng mấy Quốc gia
Hối lộ tham ô nuôi mấy đứa
Chui lò khốn khổ mỗi thân ta !
( Họa ngước vận )
Trên đời sướng nhất có mình ta
Vợ trẻ, bồ non hai Quốc gia
Mở túi cho nàng đôi xế hộp
Khui bao tặng ả mấy ngôi nhà
Quy trình chú cháu: Chân dài đẹp
Nghị quyết một mình : gái bán hoa
Lúc thịnh miệng gang lời có thép
Thành than mới rõ mặt thằng tà !
- ĐẤT QUAN HỌ
Ta đây bị chúng chửi yêu tà
Cả họ làm quan, quan họ hoa
Ghế đẹp khắp nơi giành hậu tộc
Chức ngon mọi chốn anh em nhà
Quy trình cấp trưởng chơi cờ giỏi
Nghị quyết phó quan học tại gia
Nâng đỡ bao người trong bóng tối
Vào lò đốt mỗi cái thân ta
*
Nghĩ lại mình như khoái chất tà
Thăng nàng mấy bậc bởi yêu hoa
Ghế ngon khắp tỉnh cha con tọa
Chức đẹp bao nơi ruột thịt nhà
Nghị quyết anh em : Cho hậu tộc
Quy trình chú cháu : Để thân gia
Cả nhà hai tám quan trong tỉnh
Thành củi nhóm lò chỉ mỗi ta !
- QUAN BÀ
Trộm nghĩ mình đây chứa lũ tà
Xuân thời trải đủ ngón trăng hoa
Trình, trình “ đãi sếp”, trình thăng cấp
Lượt, lượt “ buôn đêm “ lượt tậu nhà
Đót núi bao người thành tỷ phú
Đạn ai giết bạn tiếm quan gia
Khi mô tình cũ về vườn lụi
Xuất ngoại ai còn đốt nổi ta
4.HƯU CHƯA AN
Mấy đứa thanh tra lũ đại tà
Gặm dần dê béo lại chơi hoa
Mỗi lần khảo xuống, lần kho hụt
Bao lượt tra lên, lượt kiệt nhà
Lão điếc còn nghe tân chức sắc
Thằng mù vẫn thấy độc quan gia
Vàng tiền tích cóp bao năm hêt
Tống vội vào lò chúng đốt ta
5.THANH TRA NGẠO
Nuôi heo thối móng tớ ma tà
Ba héc ta dư chỉ cấy hoa
Hậu để phụng thờ, tà tự hoại
Tiền nuôi chó cảnh, hữu xây nhà
Thay văn, sửa tội thâu ngàn tỷ
Đổi chữ, sang danh phát đại gia
Tra sớm chiều vơ xây biệt phủ
Sắp hưu bán tước chính thằng ta
6.TRÍ PHỦ BÁN BIỂN
Mặc dân chúng chửi lão yêu tà
Bán biển vừa xong mặt tựa hoa
Quà cáp vô bằng đều ém nhẹm
Phong bao kín tịt chỉ trong nhà
Môi trường, di tích công anh Thượng ( *)
Thắng cảnh, danh lam việc lão gia
Trên dưới chung chi đều lĩnh đủ
Sợ chi chúng luộc mỗi mình ta ?
– ( * ) : Thượng thư
7.TRÍ PHÚ ĐA NGHỀ
Giết biển kiếm ngân chú thực tà
Nước, gang ( * ) bỏ xó cũng thu hoa
Kim đường quảng cáo ba miền lận
Ngọc dược rùm beng mấy xóm nhà
Xứ Bắc tưởng vùi con cá thối
Hoan Nam xuất mẹt gã thương gia
Lên voi, xuống chó còn ham đớp
Mới biết lắm nghề lão phú ta
( * ) : Các công trình thua lỗ
8.CỤC TRƯỞNG THANH TRA
Cục trưởng thanh tra thế mới tà
Moi tiền hối lộ mặt tươi hoa
Vài phong bì nhép, thôi cho lính
Năm triệu hai đô để việc nhà
Đổi trắng moi đào đâu quốc khố
Thay đen trấn lột ấy thương gia
An vui, tự tại trăm phần vững
Đâu nghĩ chúng hầm cái xác ta
9.CÔNG THƯƠNG MẮC HẠN
Đỗ lắm gian manh thuộc giống tà
Thắng vua, thua giặc cứ chơi hoa
Hài tăng giá điện kêu dân lợi
Trần nịnh dì hai móc nước nhà
Tuấn tú chơi ngông sinh hậu lộc
Anh hùng phá mả phát quan gia
Hoàng thiên có mắt nay trừng phạt
Quốc Vượng vào cùng đủ bộ ta
10.HỀ TỰ ĐẮC
Hề chèo xứ Bắc thực ma tà
Bán mỗi cái hài tậu được hoa
Nửa héc ta rừng chơi biệt phủ
Đôi sào đất Sóc (*) để xây nhà
Miệng nhô kiết xít tôn tiền tỷ
Giọng hoạn tung xưng lão đại gia
Diêm lão buồn tình sai quỷ triệu
Vàng, tiền, gạch ngói có theo ta ?
( * ): Sóc Sơn
11. TRÍ PHÚ MA TÀ
Nghề giáo mà sao chú hóa tà
Lên cao rửng mỡ thích ôm hoa
Ghế ngon giữ chặt cho tôn tử
Chức đẹp phong ngay mụ nái nhà
Mõm cẩu cạp tiền lên đại phú
Thân lươn luồn lọt tiến quan gia
Công viên chú ngỡ tiền trong túi
Tặng bạn đất vàng hơn héc ta.
12.VẠN THỊNH PHÁT
Vạn thịnh tham lam lại rất tà
No cơm gạo Việt, cứ thờ Hoa
Rút bòn trái phiếu nuôi tôn tử
Cướp của lương dân tậu đất nhà
Tiền bạc ăn không nên tỷ phú
Ngân hàng gian đoạt tiến quan gia
Tin rằng lót giỏi thành vô lỗi
Thiên nhãn vẫn tường cái tội ta
13.THIẾU TƯỚNG CA
Thiếu tướng mà sao cứ bảo tà
Bởi dân biết tớ cướp tranh hoa
Tiền thơm chục tỷ xe vô phủ
Sổ đỏ bốn mươi vẫn tậu nhà
Án chạy, thu vàng thành đại phú
Đoạt ngay đầm vịt ( * ) hóa quan gia
Ngỡ rằng hưu trí đầy quyền lực
Đâu biết chúng hầm cái xác ta
( * ) : Đầm của Đoàn Văn Vươn Tiên Lãng hp
14.THƯỢNG THƯ
Bốn T, bộ trưởng vẫn ma tà
Chỉ thích tiền vàng, mỗi thích hoa
Bạc tỷ quy ngân tung quốc khố
Đô la ba triệu cướp về nhà
To mồm giảng giải cần liêm chính
Nỏ mép, tung xưng cỡ đại gia
Tham nuốt, mắc câu đành phận củi
Tống lò hầm cháy cái thân ta !
Cáo tật thị chúng

(Cáo bịnh dạy đệ tử)
của Mãn Giác Thiền sư
Xuân khứ bách hoa lạc
Xuân đáo bách hoa khai
Sự trục nhãn tiền quá
Lão tùng đầu thượng lai
Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận,
Đình tiền tạc dạ nhất chi mai
Mãn Giác thiền sư
Nghĩa:
Xuân đi, trăm hoa rụng,
Xuân đến, trăm hoa nở.
Việc đời theo nhau ruổi qua trước mắt,
Tuổi già hiện đến từ trên mái đầu.
Đừng cho rằng xuân tàn thì hoa rụng hết,
Đêm qua, một cành mai đã nở trước sân.
* Đây là bài Cáo Tật Thị Chúng (Cáo bịnh dạy đệ tử) của Mãn Giác Thiền sư
* KTL viết theo lời yêu cầu của một vị hiền tăng ở chùa
* Tay bị bịnh “cò súng” nên chữ viết không như ý. Xin thứ lỗi
Bản dịch của cụ Ngô Tất Tố :
Xuân đi trăm hoa rụng
Xuân đến trăm hoa nở
Việc trước mắt qua mãi
Trên đầu già đến rồi
Đừng bảo Xuân tàn hoa rụng hết
Đêm qua sân trước một nhành mai
BÁO CHÍ CÁCH MẠNG
Thái Bá Tân
Một ca sĩ, chẳng biết
Có tài thật hay không.
Chỉ biết ca sĩ ấy
Lấy chồng rồi bỏ chồng.
Thế mà rồi báo chí
Cứ bám mãi không tha.
Soi từng xăng-ti-mét
Cả trong váy đàn bà.
Trong khi thằng Trung Quốc
Đang mưu chiếm Biển Đông.
Báo chí nước khác chửi.
Ta thì gần như không.
Ta, báo chí cách mạng,
Thích soi váy đàn bà.
Chúng, báo chí “giãy chết”
Đang chửi giùm cho ta.
KHÔNG DÂY VỚI VIỆT NAM
Thái Bá Tân

Nghe giang hồ đồn đại,
Rằng trùm Bin Laden
Để lại bản di chúc,
Có đóng dấu, ký tên.
Trong bản di chúc ấy
Hắn dặn các lâu la,
Muốn đánh đâu cứ đánh,
Việt Nam thì tránh xa.
Theo các tài liệu mật
Của Mỹ và NATO,
Hắn quyết định như thế
Vì rất nhiều lý do.
Trong đó quan trọng nhất,
Là hắn nghĩ nước này
Luôn bất khả chiến bại
Như với Mỹ trước đây.
Các tài liệu tiết lộ
Hắn từng cho tay chân
Đến Việt Nam khủng bố,
Nhưng thất bại nhiều lần.
Chúc thư ấy kết thúc
Bằng Hands Off Vietnam
Nôm na, xin tạm dịch:
Đừng dây với Việt Nam.
1
Hắn cử một phó tướng
Rất dày dặn thâm niên
Sang Hà Nội, ám sát
Một trung ương ủy viên.
Nhiệm vụ không khó lắm.
Khốn nỗi đối tượng này
Họp hành gì không biết,
Nhưng cứ họp suốt ngày.
Trời ơi, họp lâu thế.
Một tháng vẫn chưa xong.
Rồi visa hết hạn,
Hắn quay về, tay không.
2
Tên thứ hai cử đến,
Bị ngập giữa Sài Gòn.
Súng, thuốc nổ ướt hết,
Được một phen hết hồn.
Hắn trở lại khách sạn,
Đi chơi chợ Bến Thành,
Xui xẻo, bị mất cắp
Súng bắn tỉa giảm thanh.
Thôi, đành về chịu tội
Với trùm Bin Laden.
May chủ tướng thông cảm,
Không giết, không đền tiền.
3
Vụ khủng bố sau đó
Phải giết thật nhiều người –
Đánh bom Ga Hà Nội.
Một vụ lớn để đời.
Kế hoạch lên chi tiết,
Chính xác đến từng giây.
Thế mà vì đường tắc
Đành phải bỏ vụ này.
Khủng bố tử vì đạo
Vẫn sống nhăn ở quê.
Không ngờ đến Hà Nội,
Suýt chết vì tắc xe.
Có lệnh đổi kế hoạch –
Phải đánh bom Chùa Hương.
Chúng thuê xe đến đấy,
Nhìn quanh thấy dọc đường
Rất nhiều người đeo bám,
Tưởng cảnh sát, an ninh.
Sợ quá, liền quay lại
Lên máy bay chuồn nhanh.
May mà chúng không biết
Đó chỉ là dân cò,
Loại bám dai hơn đỉa.
Cò nhà hàng, cò đò.
4
Một chuyên gia chất nổ
Lập tức lên máy bay
Giả làm khách du lịch
Đến Hà Nội, lần này
Với nhiệm vụ đặc biệt:
Phải cho nổ tan tành
Tuyến đường sắt thành phố
Đúng vào ngày khánh thành.
Hắn kiên nhẫn chờ mãi
Mà thấy vẫn chưa xong
Đoạn đường sắt ngắn cũn
Nối Cát Linh – Hà Đông.
Cuối cùng, không chịu nổi,
Hắn mò ra công trường,
Bị thanh dầm rơi trúng,
Chết, nằm queo giữa đường.
5
Một nữ khủng bố trẻ,
Vừa xinh đẹp vừa tài,
Được cử đi, thật tiếc,
Mới ra khỏi Nội Bài
Liền bị bọn bịt mặt
Bắt cóc, tống lên xe
Rồi bán sang Trung Quốc.
Nay vẫn chưa thấy về.
6
Sau nhiều lần thất bại,
Bin Laden phát khùng,
Bèn lên phương án mới,
Tạm gọi là “nằm vùng”.
Hắn cho đứa con út
Mới sáu tuổi lên đường
Sang Việt Nam sinh sống
Như bọn trẻ bình thường.
Hắn nghĩ sau khôn lớn
Thằng con trai của mình
Không chỉ giỏi tiếng Việt
Mà thông thạo địa hình,
Giúp bố làm một vụ
Đẫm máu và nhớ đời,
Trả thù cho “tổ chức”
Đã phải chết mấy người.
Âm mưu là như thế,
Tưởng dễ và ngon lành.
Thế mà rồi lần nữa
Rất tiếc lại không thành.
Vì dẫu rất giàu có,
Trùm khủng bố, thật thương,
Không đủ tiền chi trả
Các khoản phí nhà trường.
Mà những mấy chục khoản –
Hắn ngao ngán lắc đầu.
Rồi nghĩ bọn Việt Cộng
Tưởng nghèo mà rất giàu.
Sau thất bại lần ấy,
Hắn quyết định, và làm –
Viết chúc thư nhắn nhủ:
“Không dây với Việt Nam”.
THƠ THÁI BÁ TÂN

NHỒI SỌ
Sức mấy mà chịu nổi,
Những bộ óc thơ ngây,
Trẻ vừa mới nứt mắt
Bị nhồi sọ hàng ngày
Về lý tưởng vĩ đại,
Về đảng phái quang vinh,
Về ưu việt chế độ
Và diễn biến hòa bình..
.
Mười mấy năm liên tục
Tẩy não ở nhà trường,
Thử hỏi bao nhiêu đứa
Vẫn là người bình thường?
Tiếp đến là đoàn, đảng,
Là sinh hoạt hội hè,
Là nâng cao, bồi dưỡng
Về triết học Mác-Lê..
.
Sức mấy mà chịu nổi
Trước những cuộc tấn công
Nhằm nhồi sọ, nhồi sọ
Của nhà nước công nông.
Đó là chưa nói đến
Sự hợp sức dẻo dai
Ở mọi nơi, mọi cấp
Của hàng nghìn báo, đài.
Cho nên không khó hiểu
Chuyện bầy đàn, lên đồng.
Bọn bò đỏ đáng ghét,
Nhưng cũng cần cảm thông.
Ít chữ, sách không đọc,
Không suy nghĩ vì lười,
Sức mấy chúng trụ nổi
Để dứng vững làm người?
NÃO THỎ, CÁO GIÀ
Khi cấy não con thỏ
Vào đầu con cáo già.
Con cáo già sẽ nghĩ
Mình yếu hơn con gà.
Bị hăm dọa, tẩy não
Suốt một thời gian dài,
Cả một dân tộc lớn
Sợ mấy tên độc tài.
Chỉ cần lấy não thỏ
Khỏi đầu con cáo già.
Con cáo già sẽ tỉnh
Và ăn thịt con gà.
Chỉ cần một dân tộc
Hiểu được mình là ai,
Dân tộc ấy nhất định
Sẽ chiến thắng độc tài.
GIẢI ĐỘC, GIẢI THIÊNG
Phản biện mấy, chửi mấy,
Cũng chẳng làm được gì.
Thậm chí hành động mấy,
Cũng chẳng làm được gì.
Đó là lối suy nghĩ
Của nhiều người Việt Nam.
Thậm chí có thể nói,
Cả dân tộc Việt Nam.
Với cách suy nghĩ ấy
Thì không thể không hèn,
Không cam chịu nô lệ,
Cam chịu thân phận hèn.
Chỉ duy nhất một cách –
Trót ngộ độc, ngộ thiêng,
Thì tự mình dũng cảm
Mà giải độc, giải thiêng.
Việc này không khó lắm,
Miễn chịu khó hàng ngày
Lên mạng đọc, suy ngẫm
Để tỉnh lại hàng ngày.
THƠ THÁI BÁ TÂN

THÀNH PHỐ THÁI BÁ TÂN
Thái Bá Tân
Không đâu tự nhiên cáu
Phải đi trên con đường
Mang tên một lãnh tụ
Bán đất, đảo quê hương.
Từ cái tên dân dã
Như quả mít, quả xoài,
Thành một dạng khẩu hiệu,
Vừa chối lại vừa dài.
Thế mà người ta bảo
Việc đổi ấy rất cần.
Nguyện vọng dân muốn thế.
Tội nghiệp cái thằng dân.
Cái kiểu nói lấy được.
Dân nào? Dân là tôi.
Tôi sống trên phố ấy.
Ai hỏi tôi một lời?
Lại nữa, từ khi đổi,
Phố ấy, không hiểu sao
Ít người tử tế đến.
Nhiều đĩ điếm mời chào.
Đúng là thật khó chịu.
Phố lạ, dẫu thân quen.
Không đi phố này nữa,
Mà rẽ sang phố bên.
Nhưng phố bên, khốn nỗi,
Cũng đổi tên từ lâu.
Một lãnh tụ xôi thịt,
Hơn thế, lại thân Tàu.
Vậy thì đếch đi nữa.
Đâu cũng thế mà thôi.
Coi như mất buổi dạo.
Thật khốn khổ thằng tôi.
PS
Nghe nói, cả lãnh tụ,
Khi chết phải mất tiền,
Chạy như chạy dự án,
Để xin một cái tên.
Ừ, hay làm chính trị,
Thành lãnh tụ sau này,
Mình cũng làm như thế
Cho chết bọn chúng mày.
Và thủ đô Hà Nội,
Theo ý nguyện của dân,
Sẽ có cái tên mới –
Thành phố Thái Bá Tân.
Hà Nội, 15. 7. 2012
*
SÀI GÒN
Thái Bá Tân
Tôi sống ở Hà Nội
Hơn bốn chục năm nay.
Chính xác – dân xứ Nghệ.
Chính xác nữa – dân cày.
Giờ về hưu, rỗi rãi,
Thỉnh thoảng vào Sài Gòn.
Tôi nói Sài Gòn nhé –
Vào Sài Gòn thăm con.
Sài Gòn, tên thật đẹp.
Con gái Sài Gòn xinh.
Tôi nói Sài Gòn nhé,
Không phải Hồ Chí Minh.
Nếu cần, đảng cứ việc
Xây thành phố thật to
Thật đẹp và hiện đại,
Đặt tên cho Bác Hồ.
Còn Sài Gòn yêu quí,
Sài Gòn của muôn đời,
Thì làm ơn để đấy
Cho tôi và mọi người.
Nhớ xưa đảng có nói,
Thể nguyện theo ý dân
Mà đổi tên thành phố,
Rằng việc ấy rất cần.
Vì tôi không được hỏi,
Nên khi vào thăm con,
Ai gọi gì mặc kệ.
Tôi cứ gọi Sài Gòn.
Nhớ nhé, Sài Gòn nhé.
Chỉ cái tên này thôi.
Xin đừng gọi tên khác
Khi nói chuyện với tôi.
Hà Nội, tháng Bảy, 2012.
NẾU TÔI LÀ THỦ TƯỚNG
Ta, tuy còn cộng sản,
Nhưng đã khá hơn xưa.
Có tự do, dân chủ,
Dẫu chỉ mức vừa vừa.
Thế là đã rất tốt.
Nhưng tôi muốn thế này.
Vì tính tôi, xin lỗi,
Được voi đòi máy bay..
Nếu được làm thủ tướng,
Thực chất và thực quyền,
Dưới đây là những việc
Tôi sẽ làm đầu tiên.
Giảm công an một nửa.
Giảm tướng hai phần ba.
Bỏ dân phòng dân phố.
Bỏ cả mấy chiếc loa.
Bỏ các hội đoàn thể
Phụ nữ và thanh niên,
Văn hóa và nghệ thuật..
Vớ vẩn, chí tốn tiền.
Bỏ chức danh nhí nhố,
Ưu tú và nhân dân.
Ngừng đào tạo tiến sĩ,
Lập tức hoặc dần dần
Cấm tiệt các khẩu hiệu.
Cấm phát động thi đua.
Cấm cả ban tuyên giáo.
Thật mà cứ như đùa.
Cấm không được nhắc đến
Mười sáu Chữ thằng Tàu.
Nói thầm cũng không được.
Ai trái sẽ chém đầu.
Bỏ cái luật vớ vẩn
Đất là của toàn dân.
Cấm cán bộ không được
Làm đầy tớ của dân
.
Nhiều lắm, cấm, bỏ tiếp
Thì có đến hết ngày.
Nhưng điều quan trọng nhất
Thì lại là thế này;
Bỏ chế độ độc đảng
Để tiến tới đa nguyên.
Trong quản lý nhà nước
Phải Phân lập Tam quyền.
Bỏ mấy chữ xã nghĩa,
Chí ít đỡ rườm rà
Và từ nay tên nước
Chỉ đơn giản Cộng hòa.
Cũng bỏ mấy chữ ấy
Trong kinh tế thị trường.
Được thế thì đất nước
Mới phát triển bình thường.
Ấy là tôi nghĩ vậy.
Có thể nghĩ tầm phào.
Cũng có thể nghĩ đúng.
Xin ý kiến đồng bào.
Tower bridge, London.
THƠ THÁI BÁ TÂN

HỌP LỚP – 3
Hôm kia lại họp lớp.
Năm mươi năm Nước Nga.
Tiếc vài cụ đã chết.
Còn hơn chục cụ già.
Giật mình – mình duy nhất
Không phải là đảng viên.
Không thạc sĩ, tiến sĩ.
Không làm quan, tất nhiên.
Quán Nga, đồ Nga xịn,
Biển CCCP.
Vui mà thấy lạc lõng
Như mình không cùng phe.
*
HỌP LỚP – 1
Nhanh thật, loáng một cái
Đã gần năm mươi năm.
Cùng du học, cùng khóa,
Cùng ngày xưa hâm hâm.
Thế mà nay, đầu bạc.
Có cả tướng an ninh,
Đại sứ và thứ trưởng,
Cả giáo sư tiếng Anh.
Cảm động và vui lắm.
Một nhóm mấy người già.
Đồ Tây ăn thoải mái,
Rượu ngon uống ngà ngà.
Rôm rả ôn chuyện cũ.
Oang oang khoe cháu con.
Ít nói và khiêm tốn
Là bác thơ châm ngôn.
Bác cũng vui, hẳn thế,
Chỉ buồn buồn một điều,
Rằng chất người hơi ít
Mà chất quan hơi nhiều.
PS
Tự nhiên nghĩ, ngộ nhỡ,
Cái thằng tướng an ninh,
Bạn cũ đấy, không biết
Có ký giấy bắt mình?
*
HỌP LỚP – 2
Hôm nọ đi họp lớp,
Bạn cũ, tướng an ninh,
Khoe: “Tớ được lên tướng
Không mất một đồng chinh”
Vậy, khai không cần hỏi,
Rằng trong ngành công an,
Như rất nhiều ngành khác,
Có bán chức, bán quan.
Một cậu, xưa học kém,
Giờ giáo sư ngữ văn.
Quả không dám nghĩ xấu,
Nhưng cứ thấy lăn tăn.
PS
Cậu tướng an ninh ấy
Khoe to giữa đám đông:
“Tớ với lão Tân Béo
Ngày xưa sống cùng phòng!”
Thơ thầy Tá Bá Tân

MỪNG
Mừng, tôi chỉ đơn giản
Làm thơ và viết văn.
Không phải tướng quân đội
Hoặc công an nhân dân.
Mừngã không vào đảng,
Dẫu có lộc, có tiền.
Càng mừng mình không phải
Là trung ương ủy viên
Mừng được sống tử tế,
Không phải đấu đá nhau,
Không bị thằng dân chửi,
Không luồn lọt, cúi đầu*
VUI
Chợt vui rằng bố mẹ,
Cả cụ kỵ, ông bà,
Không “lão thành cách mạng”,
Không huân chương đầy nhà.
Vui, cụ tổ Thái Thuận
Và các bậc tổ tiên
Không “tìm đường cứu nước”,
Và không là đảng viên.
Con cái và cháu chắt
Chắc chắn noi gương ông,
Không dính vào cộng sản.
Có các vàng cũng không.
Sáng ngủ dậy, bất chợt
Có được niềm vui này.
Tưởng nhỏ mà không nhỏ.
Đủ để vui cả ngày.
*
Vui nữa, sau hậu thế
Đọc thơ tôi rồi khen:
Ông Béo ấy tử tế,
Chí ít không đảng viên.
*
MAY
May tôi chỉ đại học,
Với cái bằng cử nhân.
Nhà văn và thầy giáo
Không có chữ “nhân dân”.
Đỡ người khác xoi mói
Có đạo văn hay không.
Hội họp, khi phát biểu,
Đỡ giới thiệu dài dòng.
Cái bằng đại học ấy
Dùng mãi gần hết đời
Mà vẫn còn nhiều lắm,
Vì dùng ít, vì lười.
May nữa, không hám hố
Tham chức và tham quyền.
Không giáo sư, tiến sĩ.
Sống thanh thản, bình yên.
Nói dại mồm, ngộ nhỡ
Tôi phải thành đảng viên.
“Tiến sĩ xây dựng đảng”.
Thì chắc tôi phát điên
Và xấu hổ, không dám
Nhìn vào mắt bà con.
Không dám ra khỏi cửa.
Thật đấy, tôi thề luôn.
*
MONG MUỐN TỘT CÙNG
Tôi có một mong muốn,
Mong muốn đến tột cùng,
Rằng cháu tôi khôn lớn
Không phải thành anh hùng.
Không thanh niên cộng sản
Luôn luôn “ba sẵn sàng”.
Không “Đảng viên gương mẫu”
Và “Gia đình vẻ vang”…
Tóm lại là được sống
Tự nhiên và thảnh thơi,
Có cả tốt, cả xấu,
Giản dị như con người.
Còn trước mắt, tôi muốn
Cháu tôi được đến trường
Mà không bị nhồi sọ
Bằng những thứ hoang đường.
Đừng bắt cháu phấn đấu
Thành cháu ngoan người nào.
Ngoan với ông là đủ.
Không đội viên, chẳng sao.
Lại gửi bác Trọng ( Thơ Thái Bá Tân )

CƠ CHẾ VÀ THAM NHŨNG
Thiếu đối trọng quyền lực,
Độc quyền và độc tài,
Không tham nhũng mới lạ,
Vì không cần sợ ai.
Đã lãnh đạo tuyệt đối,
Tức một mình một mâm,
Dễ tham nhũng tuyệt đối,
Càng dễ mắc sai lầm.
Cho nên chống cứ chống,
Nhưng đừng hy vọng nhiều.
Chống nơi này, nơi khác
Lại xuất hiện, càng nhiều.
Vì sao? Vì cộng sản
Có nghĩa là của chung,
Ai cướp được thì cướp.
Không cướp chỉ là khùng.
Chế độ nào quan ấy.
Bây giờ nhiều quan tham
Chính là vì cơ chế
Đã đẻ ra quan tham.
Ủy viên bộ chính trị
Mà phải chịu tù đày.
Tổng cục trưởng cảnh sát
Mà bảo kê đường dây.
Còn cán bộ, lớn bé,
Coi như chuyện đương nhiên,
Không lăn tăn suy nghĩ
Việc cướp đất cướp tiền…
Tất cả những cái ấy
Từ cơ chế mà ra.
Một cơ chế hủ bại
Đang tàn phá nước nhà.
Thực sự tôi thương bác
Vất vả với chiếc lò.
Bác mà đốt cho hết
Thì đến tết Công-gô
.
Nếu tôi mà là bác,
Tôi sẽ làm cách này:
Tôi đổi thằng cơ chế
Theo kiểu của thằng Tây.
Lúc ấy hết tham nhũng,
Đỡ vất vả đốt lò.
Đỡ vất vả tìm củi,
Củi bé và củi to.
Ngân khố đỡ thụt két.
Dân cũng đỡ kêu ca.
Còn coi bác là thánh.
Treo ảnh bác đầy nhà.
*
CƠ CHẾ VÀ THAM NHŨNG – 2
“Không để bọn tham nhũng
Chui sâu và trung ương”.
Quan Mặt Trận Tổ Quốc
Nói lớn giữa hội trường.
Một kiểu nói lấy được.
Vậy trung ương là ai?
Trung ương lương mươi triệu,
Tiền đâu xây lâu đài?
Tiền đâu cho con học
Ở Mỹ và châu Âu?
Mà rồi khoản chơi gái
Trung ương lấy ở đâu?
Cho nên nếu gạt hết
Bọn tham nhũng ra ngoài,
Thì nước này đại phúc,
Vì sẽ hết độc tài.
*
Nhắc lại: Chống tham nhũng
Là trò lừa trẻ con.
Ông họp thì mời ngủ,
Kẻo nói, dân buồn nôn.
THƠ THÁI BÁ TÂN

NGÔ ĐÌNH DIỆM – 1
Đọc trên mạng, thấy nói
Vào những năm sáu mươi,
Khi Ngô Đình Diệm chết,
Người ta lục trong người
Chỉ thấy chuỗi tràng hạt,
Nửa bao Bastos Xanh.
Loại thuốc rẻ tiền nhất
Của người nghèo Sài Thành.
Các tướng lĩnh đảo chính
Soi tài khoản của ông,
Cả trong và ngoài nước,
Xem có nhiều tiền không.
Cuối cùng, ông Minh Lớn
Thông báo với đồng bào:
Tài khoản của ông Diệm
Không có đồng tiền nào.
*
Trên mạng nghe nói thế,
Không biết đúng hay sai.
Còn đây là sự thật,
Tuyệt đối đúng, không sai.
Trưởng ban tổ chức đảng
Tỉnh Yên Bái vừa qua,
Bị bắn chết, để lại
Một trăm nghìn đô-la.
Cộng thêm một tỉ rưỡi,
Thành gần bốn tỉ đồng.
Số tiền khổng lồ ấy
Được cất ở văn phòng.
Dân, vốn lười suy nghĩ.
Tuy nhiên, qua vụ này
Cũng muốn hỏi nhà nước
Mấy câu hỏi sau đây:
Một – ông Ngô Ngọc Tuấn,
Chết, tiền thế là nhiều.
Thế những năm còn sống,
Trong phòng có bao nhiêu?
Hai – ông Tuấn giàu thật,
Dẫu mới chỉ quan to,
Chưa phải quan to nhất
Đang sống ở thủ đô.
Họ, quan to nhất ấy,
Ngộ nhỡ chết như ông,
Trong phòng họ làm việc
Có bao nhiêu tỉ đồng.
*
Tự nhiên nhớ ông Thiệu
Hồi còn ở Miền Nam:
“Đừng nghe cộng sản nói.
Hãy xem cộng sản làm!”
_
NGÔ ĐÌNH DIỆM – 2
Thời ông Diệm, kinh tế
Của Việt Nam Cộng Hòa
Hơn Hàn Quốc gấp rưỡi.
Thái Lan – gần gấp ba.
Đến ông Lý Quang Diệu
Cũng chỉ mong nước ông
Có ngày sẽ giàu đẹp
Như Hòn Ngọc Viễn Đông.
Nghe nói cả bóng đá
Từng lên đỉnh vinh quang –
SEAP Games năm 59
Dành được Huy Chương Vàng.
Thậm chí đội Nhật Bản,
Lại nghe nói, nhiều lần
Sang Sài Gòn tập huấn
Nên mới khá hơn dần.
*
Sau khi ông Diệm chết,
Ngô Đình Thục, anh ông
Sống nghèo đói ở Mỹ
Trong Tu Viện Đồng Công.
Bà Nhu thì héo hắt
Trong căn hộ tí hon
Ở thành Rome nước Ý,
Vì nghèo và vì buồn.
Tức là cả ông Diệm
Và người thân của ông,
Khi tại chức, quyền lực,
Không tư túi một đồng.
Nghe người ta nói thế
Về Việt Nam Cộng Hòa.
Sai đúng là một chuyện.
Chuyện khác, buồn cho ta.
_
Có thể bạn không biết
NGÔ ĐÌNH DIỆM – 3
Tổng thống Ngô Đình Diệm
Cúng năm trăm nghìn đồng
Và ra lệnh chính phủ
Xuất thêm hai triệu đồng
Để xây chùa Xá Lợi,
Hai nghìn rưởi mét vuông.
Năm Một Chín Năm Sáu
Ngôi chùa ấy xây xong.
Chính ông đã đề nghị
Cấp đất không lấy tiền
Xây một ngôi chùa mới,
Đó là chùa Vĩnh Nghiêm.
Ông cũng cúng toàn bộ
Mười lăm nghìn đô-la
Tiền ông được giải thưởng
Cho Đạt Lai Lạt Ma.
Chùa Nam Thiên Nhất Trụ
Và cả chùa Phổ Quang
Cùng một số chùa khác
Được xây dựng khang trang
Cũng là nhờ ông Diệm,
Một con chiên có lòng.
Tiếc, sau này phật tử
Đã nhiều người chống ông.
1. Chùa Vĩnh Nghiêm xây 1964. Toàn bộ khu đất rộng xây chùa được ông Diệm ký bán, giá tượng trưng một đồng.
2. Đức Đạt Lai Lạt Ma lúc ấy là lãnh tụ của Tây Tạng vừa bị Trung Quốc chiếm đóng.
_
NGÔ ĐÌNH DIỆM – 4
“Tôi không phải thần thánh,
Mà là người bình thường.
Tôi thức khuya, dậy sớm,
Vì đất nước, quê hương.
Tôi tiến, mong các bạn
Hãy cùng tiến theo tôi.
Tôi lùi, hãy bắn bỏ.
Tôi chết, nối chí tôi”.
__
NGÔ ĐÌNH DIỆM – 5
“Nếu cộng sản thắng cuộc,
Sẽ không còn Cộng Hòa.
Việt Nam thành một tỉnh
Của đế quốc Trung Hoa.
Hơn thế, người dân Việt
Sẽ thành vật hy sinh
Cho một lũ vong bản,
Không tôn giáo, gia đình.”
MỘT BÀI THƠ KỲ LẠ

Tiếng Việt của chúng ta thật tuyệt vời !
Phải nói là bái phục bài thơ lạ kỳ này. Bài thơ được chia sẻ từ nhà nghiên cứu Dân tộc học và Việt học Đinh Trọng Hiếu ở Paris đăng trên “Khuôn Mặt Văn Nghệ”.
Không biết tác giả là ai, nhưng khi đọc bài thơ này ta vô cùng khâm phục tác giả của bài thơ, càng thêm yêu quý và càng phải giữ gìn vẻ đẹp của tiếng Việt. Vậy mà có kẻ bày ra thứ trò cải tiến nhảm nhí và muốn phá hoại chữ nghĩa của bao thế hệ tổ tiên để lại.
Bây giờ ta hãy chiêm ngưỡng vẻ độc đáo của bài thơ này :
1. Bài thơ gốc:
Ta mến cảnh xuân ánh sáng ngời
Thú vui thơ rượu chén đầy vơi
Hoa cài giậu trúc cành xanh biếc
Lá quyện hương xuân sắc thắm tươi
Qua lại khách chờ sông lặng sóng
Ngược xuôi thuyền đợi bến đông người
Xa ngân tiếng hát đàn trầm bổng
Tha thướt bóng ai mắt mỉm cười.
2. Đọc ngược bài gốc từ dưới lên :
Cười mỉm mắt ai bóng thướt tha
Bổng trầm đàn hát tiếng ngân xa
Người đông bến đợi thuyền xuôi ngược
Sóng lặng sông chờ khách lại qua
Tươi thắm sắc xuân hương quyện lá
Biếc xanh cành trúc giậu cài hoa
Vơi đầy chén rượu thơ vui thú
Ngời sáng ánh xuân cảnh mến ta.
3. Bỏ 2 chữ đầu mỗi câu trong bài gốc,
(Sẽ có một bài ngũ ngôn bát cú, luật bằng vần bằng) :
Cảnh xuân ánh sáng ngời
Thơ rượu chén đầy vơi
Giậu trúc cành xanh biếc
Hương xuân sắc thắm tươi
Khách chờ sông lặng sóng
Thuyền đợi bến đông người
Tiếng hát đàn trầm bổng
Bóng ai mắt mỉm cười.
4. Bỏ 2 chữ cuối mỗi câu trong bài gốc, đọc ngược từ dưới lên, ta sẽ được bài (ngũ ngôn bát cú, luật bằng vần bằng) :
Mắt ai bóng thướt tha
Đàn hát tiếng ngân xa
Bến đợi thuyền xuôi ngược
Sông chờ khách lại qua
Sắc xuân hương quyện lá
Cành trúc giậu cài hoa
Chén rượu thơ vui thú
Ánh xuân cảnh mến ta.
5. Bỏ 3 chữ cuối mỗi câu trong bài gốc :
Ta mến cảnh xuân
Thú vui thơ rượu
Hoa cài giậu trúc
Lá quyện hương xuân
Qua lại khách chờ
Ngược xuôi thuyền đợi
Xa ngân tiếng hát
Tha thướt bóng ai.
6. Bỏ 3 chữ đầu mỗi câu trong bài gốc, ta đọc ngược từ dưới lên :
Cười mỉm mắt ai
Bổng trầm đàn hát
Người đông bến đợi
Sóng lặng sông chờ
Tươi thắm sắc xuân
Biếc xanh cành trúc
Vơi đầy chén rượu
Ngời sáng ánh xuân.
7. Bỏ 4 chữ đầu mỗi câu trong bài gốc :
Ánh sáng ngời
Chén đầy vơi
Cành xanh biếc
Sắc thắm tươi
Sông lặng sóng
Bến đông người
Đàn trầm bổng
Mắt mỉm cười.
8. Bỏ 4 chữ cuối mỗi câu trong bài gốc, ngược từ dưới lên :
Bóng thướt tha
Tiếng ngân xa
Thuyền xuôi ngược
Khách lại qua
Hương quyện lá
Giậu cài hoa
Thơ vui thú
Cảnh mến ta ./.
(Khuyết danh)
THƠ THÁI BÁ TÂN
CŨNG PHẢI CÓ AI ĐÓ
Thơ Thái Bá Tân.

Cũng phải có ai đó
Làm những việc cần làm
Vì tiến bộ xã hội
Và tương lai Việt Nam.
Nhiều con người dũng cảm,
Tinh hoa của nước nhà
Đang hy sinh, tù tội.
Tù tội thay cho ta.
Tự do và dân chủ
Là ước vọng toàn dân.
Nhưng phần đông im lặng.
Một ít chịu dấn thân.
Ai cũng muốn yên ổn.
Ai cũng có gia đình.
Phần đông chọn cam chịu.
Một ít chọn hy sinh.
Phải chăng họ ngu ngốc,
Muốn trở thành anh hùng?
Không, cái tâm họ sáng,
Lại càng không điên khùng.
Nghĩa là có gì đó
Mà số đông hiểu nhầm,
Hoặc cố tình không hiểu,
Vì chưa đạt tới tầm.
Ta nghĩ ta khôn lắm,
Biết sống, nên được yên.
Nhưng sau chữ “khôn” ấy
Có bóng dáng chữ “hèn”.
*
NGUYỄN LÂN THẮNG
Thơ Thái Bá Tân.
“Tôi long trọng xin hứa
Trước bà con cộng đồng
Khi cộng sản sụp đổ
Tôi là người xung phong
Làm anh phụ hồ nhỏ,
Làm việc không nghỉ ngơi,
Xây tấm bia thật lớn,
Lưu danh cho muôn đời
Tên các quan cộng sản
Đã cướp đất của dân,
Để chúng bị ném đá
Và nguyền rủa nghìn lần”.
Mừng thọ Ông Bà Mai – Thanh ở Ô Đồng Lầm đến tuổi “siêu tòng tâm sở dục(*)”
14:47 | Posted by BVN1

Ông Nguyễn Huệ Chi

Ông Nguyễn Khắc Mai
Ngày 25/3/2023 tại quán Nét Huế trên phố Hàng Bông Hà Nội đã diễn ra tưng bừng và ấm cúng lễ mừng thọ cặp vợ chồng Nguyễn Khắc Mai – Giám đốc Trung tâm Minh triết Hồ Chí Minh – 90 tuổi và Trần Thị Băng Thanh – nữ sĩ dịch giả – 85 tuổi. Đông đảo bà con, bè bạn cùng các thành viên Minh triết đã về dự, có cả vị nữ Tham tán Đại sứ quán Phần Lan cũng ghé đến chúc mừng. Tác giả – một trong số bạn lâu năm của cả hai vợ chồng, lại là đồng môn đồng tuế của quý phu nhân – cũng có mặt trong số khách mời. Bài thơ mừng thọ dưới đây chỉ đáng gọi là mấy vần thơ “con cóc” viết ngay trước khi nhập tiệc, tuy vậy về tình riêng đây là chút lòng thành gửi đến người tri kỷ, bởi vậy xin nhờ trang BVN đăng lên để bạn hữu xa gần cùng ghé mắt. Dám mong các bậc đại nhân xá cho những chỗ vụng về.
Nguyễn Huệ Chi
Mừng Ông Bà Mai – Thanh ở Ô Đồng Lầm
đến tuổi “siêu tòng tâm sở dục” (*)
Trăm năm ai cũng chuyến tàu nhanh,
Lập cập chân run cuối lộ trình.
Hai bác thung dung quên tuổi hạc,
Một đời lặn lội giữa nhân sinh.
Cổ thi phục bút, ran bà Điểm,
Minh triết khua chuông, động cụ Minh.
Vận nước, lòng dân đang rộn trí,
Ông Thiên toan rước, rước sao đành.
Ngày 25/3/2023
Kẻ chuyên rong chơi tứ xứ, cư ngụ ở cuối con sông Kim Ngưu bị lấp, làng Kim Mã Thượng,
N.H.C.
Chú thích:
(*) Khổng Tử coi tuổi thất thập của mình là “tòng tâm sở dục” – muốn gì tùy tâm – nhưng lại thêm hai chữ “bất du củ” tức là không vượt ra khỏi khuôn phép, chứng tỏ cụ Khổng vừa nói vừa run, vẫn sợ AN đến còng tay giống như nhiều trí thức chúng ta hôm nay. Nay hai bạn đã ở tuổi bát thập thì phải là “siêu tòng tâm sở dục”, vượt qua cả “muốn gì tùy tâm”.