Lời mẹ dặn ( thơ )

29/03/2012 at 11:56 sáng Để lại bình luận


Phùng Quán. 1957

 Tôi mồ côi cha năm hai tuổi

 Mẹ tôi thương con không lấy chồng

 Trồng dâu, nuôi tằm, dệt vải

 Nuôi tôi đến ngày lớn khôn.

 Hai mươi năm qua tôi vẫn nhớ

 Ngày ấy tôi mới lên năm

 Có lần tôi nói dối mẹ

 Hôm sau tưởng phải ăn đòn.

 Nhưng không, mẹ tôi chỉ buồn

 Ôm tôi hôn lên mái tóc:

– Con ơi! trước khi nhắm mắt

 Cha con dặn con suốt đời

 Phải làm một người chân thật.

– Mẹ ơi, chân thật là gì?

 Mẹ tôi hôn lên đôi mắt:

Con ơi một người chân thật

 Thấy vui muốn cười cứ cười

 Thấy buồn muốn khóc là khóc.

 Yêu ai cứ bảo là yêu

 Ghét ai cứ bảo là ghét

 Dù ai ngon ngọt nuông chìu

 Cũng không nói yêu thành ghét.

 Dù ai cầm dao dọa giết

 Cũng không nói ghét thành yêu

 Từ đấy người lớn hỏi tôi:

– Bé ơi, Bé yêu ai nhất?

Nhớ lời mẹ tôi trả lời:

– Bé yêu những người chân thật

 Người lớn nhìn tôi không tin

 Cho tôi là con vẹt nhỏ

 Nhưng không! những lời dặn đó

 In vào trí óc của tôi

 Như trang giấy trắng tuyệt vời

 In lên vết son đỏ chói!

 

 Năm nay tôi hai mươi lăm tuổi

 Đứa bé mồ côi thành nhà văn

 Nhưng lời mẹ dặn thuở lên năm

 Vẫn nguyên vẹn màu son chói đỏ.

 

 Người làm xiếc đi dây rất khó

 Nhưng chưa khó bằng làm nhà văn

 Đi trọn đời trên con đường chân thật

 Yêu ai cứ bảo là yêu

 Ghét ai cứ bảo là ghét

 Dù ai ngon ngọt nuông chìu

 Cũng không nói yêu thành ghét

 Dù ai cầm dao dọa giết

 Cũng không nói ghét thành yêu

 Tôi muốn làm nhà văn chân thật, chân thật trọn đời

 Đường mật công danh không làm ngọt được lưỡi tôi

 Sét nổ trên đầu không xô tôi ngã

 Bút giấy tôi ai cướp giật đi

 Tôi sẽ dùng dao viết văn lên đá.

 

 Một bài thơ khác của Phùng Quán tưởng cũng nên nhắc để các “đầy tớ nhân dân” đọc và suy ngẫm. Bài này được viết để trả lời người yêu trách thi sĩ là lúc nào cũng chỉ có bộ quần áo vải chàm đã bạc màu, sờn rách:

 

 Tôi có quyền gì được no hơn nhân dân tôi một miếng ăn?

 Tôi có quyền gì được lành hơn nhân dân tôi một manh áo?

 Tôi có quyền gì được rộng hơn nhân dân tôi một tấc vuông nhà ở?

 Tôi có quyền gì lên xe xuống ngựa

 Khi gót chân nhân dân tôi nứt nẻ bụi đường?

 Dù tôi là thiên tài

 Dù tôi là thi nhân

 Dù tôi chót vót tận đỉnh cao quyền lực

 Tôi có quyền gì?

 Tôi có quyền gi?

 Tôi có quyền gì?

 

Entry filed under: Uncategorized. Tags: .

Những huyết cầu Tổ quốc ( thơ ) CHÙM TRUYỆN CỰC NGẮN CỦA LÊ NGUYÊN HỒNG

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Trackback this post  |  Subscribe to the comments via RSS Feed


Tháng Ba 2012
M T W T F S S
« Feb   Apr »
 1234
567891011
12131415161718
19202122232425
262728293031  

Bài viết mới

Blog Stats

  • 54,979 hits

%d bloggers like this: